Lịch sử DJI: Từ căn phòng ký túc xá đến “Chúa tể bầu trời” và Đế chế Phantom

Photo of author
Written By Phạm Anh Quang

Chào các bạn, Quang VN đã trở lại!

Nếu bạn ra công viên và thấy một vật thể bay vo ve trên đầu, 90% khả năng đó là sản phẩm của DJI. Nếu bạn xem các cảnh quay trên cao (Flycam) trong các bộ phim Hollywood, các vlog du lịch hay tin tức thời sự, 90% chúng được quay bằng thiết bị của DJI.

Trong thế giới công nghệ, hiếm có công ty nào thống trị thị trường tuyệt đối như DJI.

  • Apple có đối thủ là Samsung.
  • Coca-Cola có đối thủ là Pepsi.
  • Boeing có đối thủ là Airbus.
  • Nhưng DJI? Họ gần như không có đối thủ xứng tầm ở mảng Drone dân dụng.

Họ sở hữu hơn 70% thị phần toàn cầu. Họ được mệnh danh là “Apple của giới Drone”. Và điều đáng sợ nhất: Họ là một công ty tư nhân (Chưa IPO), cực kỳ kín tiếng và được điều hành bởi một kỹ sư thiên tài nhưng lập dị, người từng treo tấm biển “Chỉ mang não vào, không mang cảm xúc” trước cửa phòng mình.

Hôm nay, hãy cùng Quang thắt dây an toàn để bay vào tâm bão của Đại Cương (Da-Jiang) – tên đầy đủ của DJI, để xem họ đã chinh phục bầu trời như thế nào nhé.

thuong-hieu-dji

Chương 1: Giấc Mơ Trực Thăng Của Frank Wang & Căn Phòng Ký Túc Xá (1980 – 2006)

Người sáng lập DJI là Frank Wang (Wang Tao – Uông Thao). Sinh năm 1980 tại Hàng Châu, Frank không phải là học sinh giỏi toàn diện. Anh chỉ mê mẩn một thứ: Máy bay trực thăng. Hồi nhỏ, anh mơ ước có một con trực thăng điều khiển từ xa, nhưng khi bố mẹ nhịn ăn nhịn mặc mua cho anh một chiếc, anh lại làm rơi vỡ ngay lập tức vì nó quá khó điều khiển. Nỗi đau đó ám ảnh Frank: “Tại sao không thể làm ra một chiếc máy bay mà ai cũng lái được?”

Năm 2003, Frank nhập học Đại học Khoa học và Công nghệ Hồng Kông (HKUST). Anh dành toàn bộ tiền học bổng để mua linh kiện làm hệ thống kiểm soát bay (Flight Controller). Năm 2006, Frank cùng hai người bạn cùng lớp thành lập DJI ngay trong căn phòng ký túc xá chật chội. Vốn liếng: Số tiền còn sót lại từ học bổng đại học.

💰 Góc nhìn Tài chính của Quang VN: DJI khởi đầu đúng chất “Sinh viên nghèo vượt khó”. Họ không có quỹ đầu tư rót vốn triệu đô như Thung lũng Silicon. Frank Wang phải bán từng cái bo mạch điều khiển cho các trường đại học hoặc công ty điện lực (dùng để kiểm tra dây điện) với giá 6.000 USD/cái để nuôi công ty. Dòng tiền lúc này rất phập phù, chủ yếu là lấy công làm lãi.

Chương 2: Thâm Quyến & Những Ngày Tháng Đen Tối (2006 – 2009)

Sau khi tốt nghiệp, Frank chuyển trụ sở về Thâm Quyến – thủ phủ phần cứng của thế giới. Thời gian đầu là địa ngục.

  • Văn phòng là một căn hộ 3 phòng ngủ tồi tàn.
  • Nhân viên đến rồi đi liên tục vì không chịu nổi tính khí nóng nảy và cầu toàn của Frank.
  • Có lúc, toàn bộ đội ngũ sáng lập (trừ Frank) đều bỏ cuộc.

Frank Wang là một người cầu toàn đến mức cực đoan (giống Steve Jobs). Anh sẵn sàng mắng nhiếc nhân viên nếu mối hàn bị lệch một milimet. Anh từng nói: “Tôi không quan tâm đến cảm xúc của bạn, tôi chỉ quan tâm đến sản phẩm”.

Công ty sống sót nhờ vào sự giúp đỡ của Lu Di – một người bạn gia đình. Lu Di đã bỏ ra 90.000 USD để cứu DJI khỏi phá sản và nhận về 16% cổ phần. (Đây là khoản đầu tư lãi nhất lịch sử, 16% đó giờ trị giá hàng tỷ USD).

Sản phẩm lúc đó của DJI chưa phải là Drone hoàn chỉnh. Họ bán Flight Controller (Bộ não của máy bay). Khách hàng là những người chơi mô hình (Hobbyist), họ mua bộ não của DJI về tự gắn vào khung máy bay để bay cho ổn định.

thuong-hieu-dji

Chương 3: Colin Guinn & Cuộc Chiến “Huynh Đệ Tương Tàn” Tại Mỹ (2011)

Năm 2011, DJI gặp Colin Guinn – một gã người Mỹ đẹp trai, giỏi marketing và mê quay phim trên không. Họ hợp tác thành lập DJI North America (DJI Bắc Mỹ).

  • Frank Wang (ở Trung Quốc) lo sản xuất, kỹ thuật.
  • Colin Guinn (ở Mỹ) lo bán hàng, marketing và quan hệ khách hàng.

Colin Guinn làm rất tốt. Anh ta định vị DJI là một thương hiệu “Cool ngầu”, xuất hiện trên các show truyền hình thực tế. Doanh thu tại Mỹ bùng nổ. Colin bắt đầu tự nhận mình là “CEO của DJI Innovations” trên danh thiếp. Anh ta muốn DJI Bắc Mỹ hoạt động độc lập.

Mâu thuẫn nổ ra. Frank Wang không chấp nhận việc chia sẻ quyền lực. Frank muốn kiểm soát toàn cầu. Năm 2013, Frank Wang thực hiện một cuộc “thanh trừng”. Ông khóa quyền truy cập email và tài khoản ngân hàng của chi nhánh Mỹ, sa thải toàn bộ nhân viên thân tín của Colin. Colin kiện DJI ra tòa. Vụ kiện ầm ĩ kết thúc bằng việc DJI trả tiền bồi thường cho Colin để anh ta im lặng rời đi. (Sau này Colin sang làm việc cho đối thủ 3D Robotics).

💰 Góc nhìn Tài chính của Quang VN: Vụ việc này cho thấy tư duy “Tập quyền” (Centralization) của Frank Wang. Ông không muốn chia sẻ thương hiệu hay lợi nhuận cho đối tác nước ngoài theo kiểu Franchise. Ông muốn DJI phải là một công ty toàn cầu nhưng được điều khiển tập trung từ Thâm Quyến. Điều này giúp DJI giữ trọn biên lợi nhuận (Profit Margin) nhưng cũng tạo ra tiếng xấu về cách đối xử với đối tác.

thuong-hieu-dji

Chương 4: Phantom 1 – Cú “Big Bang” Của Ngành Drone (2013)

Trước năm 2013, muốn chơi Drone, bạn phải là kỹ sư. Bạn phải mua khung, mua mô tơ, mua mạch, mua pin về tự hàn. Rất phức tạp.

Tháng 1/2013, DJI tung ra Phantom 1.

  • Đặc điểm: RTF (Ready To Fly). Mua về, mở hộp, lắp pin là bay được ngay.
  • Thiết kế: Màu trắng, 4 cánh quạt (Quadcopters), nhìn thân thiện như đồ chơi Apple, không đáng sợ như mấy con drone tự chế “nhện đen”.
  • Giá: 679 USD.

Phantom 1 tạo ra một cơn địa chấn. Nó đưa Drone từ món đồ chơi của dân kỹ thuật (Geek) trở thành món đồ gia dụng phổ thông. Mọi người mua Phantom về gắn GoPro lên để quay phim. Doanh thu DJI tăng vọt từ vài triệu USD lên 130 triệu USD chỉ trong một năm. Frank Wang chính thức trở thành tỷ phú.

thuong-hieu-dji

Chương 5: Cuộc Chiến Với 3D Robotics – Phần Cứng vs Phần Mềm (2014 – 2016)

Khi DJI nổi lên, người Mỹ không ngồi yên. Chris Anderson – cựu biên tập viên tạp chí Wired nổi tiếng – thành lập 3D Robotics (3DR). Chris Anderson đi theo triết lý của Google (Android): Mã nguồn mở (Open Source).

  • 3DR tạo ra phần mềm điều khiển bay miễn phí, cho phép cộng đồng phát triển.
  • Họ tin rằng phần mềm sẽ ăn cả thế giới, phần cứng chỉ là phụ.

DJI đi theo triết lý của Apple (iOS): Hệ sinh thái đóng (Closed Garden).

  • DJI kiểm soát tất cả: Phần cứng, phần mềm, camera, gimbal.
  • Frank Wang tin rằng để máy bay bay tốt nhất, phần cứng và phần mềm phải được tối ưu hóa cùng nhau.

Trận chiến định mệnh: 3DR Solo vs DJI Phantom 3. Năm 2015, 3DR tung ra Solo với giá cao, nhưng gặp lỗi GPS và gimbal rung lắc. Cùng lúc đó, DJI tung ra Phantom 3 Professional.

  • Tích hợp sẵn camera 4K (không cần mua GoPro nữa).
  • Công nghệ truyền hình ảnh Lightbridge (truyền HD xa 2km) – Vũ khí bí mật giết chết mọi đối thủ.
  • Giá: Rẻ hơn 3DR Solo.

Kết quả: 3D Robotics sụp đổ hoàn toàn mảng Drone tiêu dùng, đốt sạch 100 triệu USD tiền đầu tư mạo hiểm và phải chuyển sang làm phần mềm doanh nghiệp. DJI chiến thắng tuyệt đối nhờ Chất lượng phần cứngChiến tranh về giá.

thuong-hieu-dji

Chương 6: Mavic Pro & Cú Knock-out GoPro (2016)

Năm 2016, GoPro – vua camera hành trình – muốn nhảy vào làm Drone. Họ ra mắt GoPro Karma. Karma có thiết kế gập gọn, rất tiện lợi. Giới công nghệ hào hứng.

Nhưng chỉ 1 tuần sau, DJI tung ra Mavic Pro.

  • Mavic Pro cũng gập gọn được, nhưng nhỏ hơn Karma (bằng chai nước).
  • Bay xa 7km (Karma chỉ 1km).
  • Cảm biến tránh va chạm (Karma không có).
  • Giá: Tương đương.

Mavic Pro là một cú tát thẳng mặt GoPro. Tệ hơn, GoPro Karma bị lỗi rơi rụng pin giữa trời, phải thu hồi toàn bộ. GoPro tuyên bố rút lui khỏi thị trường Drone vĩnh viễn. DJI lại một mình một ngựa.

💰 Góc nhìn Tài chính của Quang VN: Chiến lược của DJI ở đây gọi là “Cannibalization” (Tự ăn thịt mình). Mavic Pro nhỏ gọn, mạnh mẽ, nó đe dọa doanh số của chính dòng Phantom (con gà đẻ trứng vàng của DJI). Nhưng Frank Wang chấp nhận điều đó. Ông tư duy: “Nếu mình không tự giết sản phẩm cũ của mình, đối thủ sẽ làm điều đó”. Nhờ dám tự thay thế Phantom bằng Mavic, DJI đã không cho GoPro bất kỳ khe cửa hẹp nào để thở.

thuong-hieu-dji

Chương 7: Hệ Sinh Thái “Chân Vạc” – Ronin, Osmo & Enterprise

Sau khi thống trị bầu trời, DJI nhìn xuống mặt đất. Họ nhận ra công nghệ cốt lõi của họ không phải là “máy bay”, mà là:

  1. Ổn định hình ảnh (Gimbal): Chống rung.
  2. Truyền dẫn không dây: Lightbridge/OcuSync.
  3. Xử lý hình ảnh: Camera.

Họ bắt đầu đa dạng hóa dòng tiền (Diversification):

  • Ronin: Gimbal cho máy quay chuyên nghiệp. Hollywood giờ toàn dùng Ronin thay cho hệ thống Steadicam cồng kềnh ngày xưa.
  • Osmo Action / Pocket: Cạnh tranh trực tiếp với GoPro và Insta360.
  • DJI Agriculture (Agras): Máy bay phun thuốc trừ sâu. Đây là thị trường tỷ đô tiếp theo. Thay vì nông dân lội ruộng, giờ họ lái drone.
  • DJI Enterprise: Drone cho cảnh sát, cứu hỏa, kiểm tra điện gió (Dòng Matrice).

💰 Góc nhìn Tài chính của Quang VN: Việc mở rộng sang mảng Doanh nghiệp (B2B) và Nông nghiệp là bước đi tài chính khôn ngoan. Thị trường Drone tiêu dùng (quay phim chơi bời) sẽ bão hòa. Nhưng thị trường B2B là dòng tiền bền vững và biên lợi nhuận cao. Một con drone phun thuốc Agras T40 có giá cả chục ngàn đô, kèm theo dịch vụ bảo trì, pin, phần mềm…

thuong-hieu-dji

Chương 8: Vertical Integration – Tại Sao DJI Bán Rẻ Mà Vẫn Lãi?

Tại sao các đối thủ Mỹ không thể cạnh tranh về giá với DJI? Câu trả lời nằm ở Thâm Quyến và chiến lược Tích hợp dọc (Vertical Integration).

  • DJI sở hữu nhà máy của riêng mình.
  • Họ tự thiết kế mô tơ, cánh quạt, khung vỏ, mạch điện, camera, gimbal.
  • Thậm chí họ mua luôn cổ phần chi phối của Hasselblad (hãng máy ảnh Thụy Điển huyền thoại) để sở hữu công nghệ thấu kính.

Trong khi 3DR hay GoPro phải đi thuê gia công (Outsource) và mua linh kiện từ nhiều nguồn (bị đội chi phí), thì DJI tự làm tất cả. Điều này giúp họ:

Thay đổi thiết kế cực nhanh (Agile). Một ý tưởng từ phòng R&D có thể biến thành sản phẩm mẫu tại nhà máy chỉ trong 24h.

Kiểm soát chi phí cực tốt (Cost Leadership).

Chương 9: Bóng Ma Chính Trị & Danh Sách Đen (Entity List)

Thử thách lớn nhất của DJI hiện nay không phải là đối thủ cạnh tranh, mà là Chính trị. Là một công ty Trung Quốc thống trị bầu trời Mỹ và Châu Âu, DJI bị Washington soi xét kỹ lưỡng. Mỹ lo ngại Drone DJI có thể gửi dữ liệu nhạy cảm về Trung Quốc.

  • Quân đội Mỹ cấm dùng DJI.
  • Năm 2020, Bộ Thương mại Mỹ đưa DJI vào Entity List (Danh sách thực thể) – cấm các công ty Mỹ bán linh kiện công nghệ cao cho DJI.

Tuy nhiên, khác với Huawei (bị tê liệt vì mất Google và chip 5G), DJI ít bị ảnh hưởng hơn. Tại sao? Vì DJI đã tự chủ được hầu hết công nghệ lõi. Họ không cần Google Play, họ không cần chip 5G quá cao cấp của Qualcomm. Họ dùng chip xử lý hình ảnh tự thiết kế hoặc chip phổ thông dễ mua. Đến nay, dù bị cấm vận, người dân Mỹ vẫn đổ xô đi mua DJI vì đơn giản là… không có lựa chọn nào khác tốt hơn.

Lời Kết: Đế Chế Không Người Lái

Các bạn độc giả thân mến,

Câu chuyện của DJI là bài học về sự ám ảnh với sự hoàn hảo. Frank Wang từ một cậu bé làm rơi máy bay trực thăng đã xây dựng nên một đế chế khiến cả thế giới phải ngước nhìn. DJI đã chứng minh rằng Trung Quốc có thể tạo ra những sản phẩm sáng tạo, định hình xu hướng (Trendsetter) chứ không chỉ là công xưởng gia công.

Với nhà đầu tư, DJI là một “kỳ lân” (Unicorn) bí ẩn nhất. Dù được định giá hàng chục tỷ USD, họ vẫn chưa vội IPO. Có lẽ với dòng tiền mặt khổng lồ từ việc bán Phantom và Mavic, họ chẳng cần gọi vốn từ ai cả.

Tương lai của DJI sẽ ra sao? Drone giao hàng? Taxi bay? Hay Robot tự hành? Dù là gì đi nữa, có một điều chắc chắn: Bầu trời này vẫn đang nằm trong tay Frank Wang.

Bạn đã bao giờ lái thử một chiếc Flycam DJI chưa? Bạn nghĩ sao về việc một công ty Trung Quốc chiếm lĩnh bầu trời toàn cầu? Hãy chia sẻ cùng Quang nhé!

📌 Key Takeaways (Bài Học Cốt Lõi)

  1. Product is King: DJI thắng vì sản phẩm của họ bay ổn định hơn, camera nét hơn và truyền sóng xa hơn. Trong phần cứng, Marketing hay (như 3DR) không cứu được sản phẩm tồi.
  2. Tích hợp dọc (Vertical Integration): Tự chủ sản xuất và linh kiện là chìa khóa để kiểm soát chất lượng và dìm giá đối thủ xuống bùn.
  3. Cannibalization (Tự ăn thịt): Dám tung ra sản phẩm mới (Mavic) để giết chết sản phẩm cũ đang bán chạy (Phantom) là cách duy nhất để không bị đối thủ vượt mặt. “Sáng tạo hay là chết”.
  4. Hệ sinh thái đóng (Walled Garden): Giống Apple, DJI kiểm soát cả phần cứng và phần mềm, tạo ra trải nghiệm mượt mà nhất cho người dùng (và khóa chặt họ vào hệ sinh thái).
  5. Giải quyết nỗi đau (Pain Point): Phantom 1 thành công vì nó giải quyết nỗi đau lớn nhất: “Khó lái”. Biến một thứ phức tạp thành thứ “mì ăn liền” là công thức của các sản phẩm tỷ đô.

🙋 FAQ – Hỏi Nhanh Đáp Gọn Về DJI

Q: DJI là viết tắt của từ gì? A: Da-Jiang Innovations (Đại Cương – mang ý nghĩa là “Biên giới vĩ đại” hoặc “Sự sáng tạo vô biên”).

Q: Tại sao Flycam DJI bay ổn định thế? A: Bí mật nằm ở Gimbal (chống rung cơ học 3 trục) và thuật toán Flight Controller cực kỳ phức tạp mà DJI đã nghiên cứu từ năm 2006. Ngoài ra, hệ thống định vị GPS/GLONASS và cảm biến bụng (Vision sensor) giúp nó đứng im giữa trời dù có gió.

Q: DJI có bị cấm bay ở Việt Nam không? A: Về lý thuyết, mọi thiết bị bay không người lái ở Việt Nam đều phải xin phép Cục Tác chiến (Bộ Quốc phòng) trước khi bay (Nghị định 36/2008/NĐ-CP). Tuy nhiên, việc thực thi với các dòng drone nhỏ (Mavic Mini) ở các khu du lịch còn khá linh hoạt, nhưng bạn tuyệt đối không được bay ở khu quân sự, sân bay hay cơ quan nhà nước (vùng cấm bay – No Fly Zone).

Q: Drone nông nghiệp DJI Agras có hiệu quả không? A: Rất hiệu quả. Một chiếc Agras T40 có thể phun thuốc cho 20 héc-ta trong 1 giờ, nhanh gấp 50-100 lần người phun tay, lại an toàn cho sức khỏe nông dân. Đây đang là xu hướng hot ở miền Tây Việt Nam.

Q: Hasselblad có phải của DJI không? A: Đúng. DJI đã mua đa số cổ phần của Hasselblad (hãng máy ảnh từng được NASA dùng chụp mặt trăng). Đó là lý do các dòng Mavic 3 Pro hay Inspire 3 có camera đóng mác Hasselblad với chất lượng màu sắc cực đỉnh.

Có thể bạn sẽ thích:

Viết một bình luận